Thứ Sáu, 21/06/2024, 16:55
30.6 C
Ho Chi Minh City

Lo ngại ô nhiễm môi trường ở Mũi Né 

Kinh tế Sài Gòn Online

Kinh tế Sài Gòn Online

Lo ngại ô nhiễm môi trường ở Mũi Né 

Du khách đang đi dạo cùng thú cưng dọc bãi biển Mũi Né – Ảnh: ĐÌNH DŨNG

(TBKTSG Online) – Nhiều nhà quản lý nhìn nhận rằng ô nhiễm đang đe dọa môi trường thiên nhiên của Mũi Né, vốn được xem là “mỏ vàng” của ngành du lịch tỉnh Bình Thuận.

Nhìn lại chặng đường phát triển du lịch khá nhanh, các nhà làm du lịch tỉnh Bình Thuận đã nhận ra mình vẫn còn nhiều việc phải làm, nhất là vấn đề về cảnh quan môi trường.

Khai thác triệt để “mỏ vàng”

Tỉnh Bình Thuận đã lấy ngày 24-10 hàng năm làm ngày hội du lịch của tỉnh mình, vì đó là cột mốc thời gian đưa Mũi Né vào bản đồ du lịch của du khách trong và ngoài nước. Hơn 12 năm trước, Mũi Né còn là một vùng biển hoang sơ với các làng chài của cư dân địa phương. Sự kiện nhật thực toàn phần ngày 24-10-1995 đã thu hút một lượng khách trong nước cũng như quốc tế đến Mũi Né. Từ đó, khách du lịch cũng như các nhà đầu tư bắt đầu nhận ra tiềm năng du lịch của vùng biển này.

Các resort lần lượt mọc lên để đón du khách trong, ngoài nước đến nghỉ ngơi và khám phá vùng biển này. Đến nay, Mũi Né đã có hơn 70 resort lớn, nhỏ. Nếu tính luôn cả số lượng khách sạn trong tỉnh, Bình Thuận có khoảng 130 resort và khách sạn, cung cấp khoảng 4.300 phòng.

Ngoài những bãi tắm đẹp, nước trong xanh, du khách còn thích cảnh hoang sơ của những đồi cát bay với những đụn cát có hình dạng thay đổi liên tục do các cơn gió biển và đặc biệt là khung cảnh yên tĩnh, không ồn ào xô bồ, được xem là sản phẩm đặc trưng của du lịch Mũi Né.

Theo thống kê của Sở Du lịch tỉnh Bình Thuận, lượng du khách đến với Mũi Né tăng khá đều theo mỗi năm. Năm 2001, Mũi Né chỉ đón khoảng 600.000 lượt khách. Đến năm 2006, con số tăng đến hơn 1,5 triệu, đem về cho tỉnh hơn 803 tỉ đồng. Chỉ tính riêng 10 tháng đầu năm nay, Bình Thuận đã đón gần 1,5 triệu du khách, trong đó du khách nước ngoài là 150.000, đến từ các nước Đức, Mỹ, Pháp, Hàn Quốc, Nhật Bản, gần đây là Nga và sắp tới có thể là Ấn Độ. Với đà này, ngành du lịch tỉnh Bình Thuận có thể đạt được mục tiêu đã đề ra là 1,8 triệu lượt khách và doanh thu 1.000 tỉ đồng trong năm nay.

Viễn cảnh của năm 2008 là 2 triệu lượt du khách với khoảng 1.200 tỉ đồng. Thậm chí, Bình Thuận đã đặt ra mục tiêu 3 triệu lượt khách vào năm 2010, trong đó du khách quốc tế chiếm 10-15%.

Mặt trái của sự phát triển

Tuy nhiên, một số chủ đầu tư resort đã bắt đầu e ngại sự ô nhiễm môi trường sẽ ảnh hưởng tới kinh doanh cũng như hình ảnh du lịch đang khởi sắc này. Trong mạng lưới resort ở Mũi Né, số lượng các resort có xây hệ thống xử lý nước thải chỉ đếm trên đầu ngón tay, đa phần là thải xuống hầm, để thấm dần và phân hủy tự nhiên, hoặc tệ hơn là xả luôn xuống mương cho chảy thẳng ra biển.

Không ít lần, một số resort có trang bị hệ thống xử lý nước thải đã yêu cầu các nhà quản lý du lịch phải có biện pháp mạnh tay hơn nữa đối với những khu resort còn thờ ơ với môi trường, nhưng mọi việc vẫn chưa tiến triển. Đơn giản là khi tự trang bị hệ thống xử lý nước thải, chi phí hoạt động sẽ tăng lên. Có đơn vị đã đề xuất rằng tỉnh nên hỗ trợ các resort bằng cách xây một trạm xử lý tập trung gom toàn bộ nước thải về một mối, nhưng vấn đề là xây trên đất của ai, xử lý mùi hôi như thế nào…

Nguồn nước ngầm cũng có nguy cơ bị ô nhiễm từ các hầm nước thải, bởi hầu hết các resort đều sử dụng nước giếng khoan. Khi thiết kế giếng khoan, các resort thường chọn vị trí cách xa hầm nước thải của mình nhưng biết đâu lại có thể gần hố gas của hàng xóm.

Hiện vấn đề nước ngầm đang được Hiệp hội Du lịch tỉnh phối hợp với một số cơ quan chức năng tìm hướng giải quyết. Chưa hết, số lượng các nhà hàng và cư dân sinh sống cũng là tác nhân làm cho môi trường ô nhiễm nhanh hơn với lượng chất thải không xử lý xả ra biển mỗi ngày.

Môi trường và cảnh quan trên biển cũng đang là vấn đề gây bức xúc cho các resort. Người dân rõ là không theo kịp sự phát triển quá nhanh của ngành du lịch. Những thói quen chân chất của ngư dân miền biển vẫn chưa thể nhường chỗ cho lối sống hợp vệ sinh của người sống trong vùng làm du lịch. Điển hình là việc hàng ngàn ghe, thuyền không có nhà vệ sinh. Mọi chất thải của ngư dân đánh cá dĩ nhiên là xả thẳng xuống biển.

Ông Trần Ngọc, Giám đốc Saigon Mũi Né Resort, từng nói nếu tính bình quân mỗi tàu có bốn thuyền viên thì với 1.300 chiếc thuyền đánh cá của ngư dân, số chất thải mỗi ngày quả là đáng kể. Thực tế, ống kính của du khách đã chụp được chất thải trên mặt nước cũng như những cảnh sinh hoạt cá nhân khó coi của ngư dân nơi mạn tàu. Vấn đề này đã được kiến nghị lên cơ quan quản lý du lịch địa phương nhiều lần, nhưng vẫn chưa có kết quả.

Quá bức xúc, trong buổi hội thảo nhân dịp ngày hội du lịch vừa qua, ông Steve Raymond, Giám đốc Pandanus Resort, đã lên diễn đàn nói thẳng: “Quý vị họp nhiều quá nhưng chưa giải quyết được gì!” Các nhà quản lý các resort đã hưởng ứng vỗ tay ủng hộ rần rần, vì họ hiểu rằng bao lâu nay chính quyền tỉnh chưa vào cuộc để có sự quy hoạch nơi neo đậu tàu thuyền của ngư dân và giải quyết rốt ráo vấn đề ô nhiễm môi trường. Điều đó cũng có nghĩa là vấn đề ô nhiễm sẽ ngày càng trầm trọng hơn. Lúc đó, khi mà du khách rời Mũi Né với ấn tượng không tốt về môi trường thì ít có khả năng họ sẽ quay lại nơi này cho những kỳ nghỉ sau.

ĐÌNH DŨNG  

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Tin liên quan

Có thể bạn quan tâm

Tin mới