Thứ Ba, 18/06/2024, 22:23
31.7 C
Ho Chi Minh City

Kiềm chế lạm phát, cần sự đồng thuận

Kinh tế Sài Gòn Online

Kinh tế Sài Gòn Online

Kiềm chế lạm phát, cần sự đồng thuận

(TBKTSG) – Kiềm chế lạm phát không phải là bài toán không có lời giải, vấn đề là cần có sự đồng thuận và chia sẻ của Chính phủ, doanh nghiệp và người dân.

Để thực hiện mục tiêu kiềm chế lạm phát và đảm bảo tăng trưởng, cần có sự đồng thuận và chia sẻ của các cấp, các ngành, của mọi người; phải sử dụng cả giải pháp ngắn hạn và giải pháp dài hạn. Trong quá khứ, chúng ta đã có nhiều kinh nghiệm chống lạm phát thành công, vấn đề là làm thế nào vừa giảm lạm phát vừa đảm bảo tăng trưởng ổn định.

Theo chúng tôi, các giải pháp của chúng ta hiện nay nên tập trung vào các điểm sau:

– Nên điều chỉnh mục tiêu kinh tế xã hội nước ta trong ngắn hạn và dài hạn. Xác định việc kiềm chế lạm phát là mục tiêu hàng đầu và cần có lộ trình : chặn sốt (3-6 tháng) và giảm sốt trong 2-3 năm. Năm 2008, chỉ số giá tiêu dùng ở mức 15-16 %, tăng trưởng GDP ở mức 7-8%.

– Cần có quan điểm thống nhất và đồng thuận trong điều hành. Thủ tướng Chính phủ là người chỉ huy bộ máy kiềm chế lạm phát, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước (NHNN) và Bộ trưởng Bộ Tài chính là thường trực, bộ trưởng các bộ và các cơ quan ngang bộ, chủ tịch UBND các tỉnh, thành phố là ủy viên. Tất cả các chính sách phải theo đúng mục tiêu trên.

– Làm tốt công tác tuyên truyền chủ trương của Đảng và Nhà nước, xác định kiềm chế lạm phát là vì cái chung, vì đại bộ phận nhân dân lao động và vì sự phát triển bền vững và lâu dài của kinh tế nước ta. Do đó, phải có sự chia sẻ của mọi người, phải chịu đựng khó khăn trước mắt và Chính phủ là người cần tiết kiệm đầu tiên, ngân sách nhà nước sẽ dành những khoản chi nhất định cho việc kiềm chế lạm phát.

Cần chọn giải pháp ít tốn kém nhất, đừng lo ngại chính sách điều hành sẽ ảnh hưởng đến bộ phận này, bộ phận khác, bám mục tiêu đã thống nhất là kiểm soát lạm phát là ưu tiên hàng đầu, cắt sốt trước tiên rồi mới điều trị tiếp, để sốt cao liên tục là vô cùng nguy hiểm.

– Sử dụng tổng hợp các biện pháp ngắn hạn mang tính cấp bách (chặn sốt) và dài hạn (giảm sốt và đi đến hết sốt). Tập trung giải quyết tốt các chủ trương chính sách của Chính phủ đã ban hành và kịp thời tổng kết để điều chỉnh.

Trong điều hành kinh tế vĩ mô, Chính phủ cần lưu ý đến “bộ ba không thể có”: tỷ giá cố định, tự do di chuyển vốn, chính sách tiền tệ độc lập.

Giải pháp ngắn hạn: tăng dự trữ bắt buộc, giảm số nhân tiền tệ, tăng lãi suất chiết khấu – tái chiết khấu, tái cấp vốn, theo hướng thắt chặt tiền tệ trong một thời gian ngắn, giảm cung tiền, kiểm soát dư nợ tín dụng, điều chỉnh giá đô la Mỹ theo tín hiệu thị trường quốc tế và trong nước để hạn chế một phần tác động của lạm phát quốc tế.

Bên cạnh đó, cần cắt giảm và kiểm soát chi tiêu công một cách hiệu quả, Chính phủ phải thắt lưng buộc bụng, giảm chi phí đi lại và hội họp. Kiểm soát dòng vốn quốc tế (đầu tư gián tiếp), kiểm soát nợ ngoại tệ ngắn hạn cũng phải được quan tâm hơn. Nên trợ cấp những hộ nghèo khó khăn, trợ cấp hộ chăn nuôi, đảm bảo an ninh lương thực, kiểm soát nhập khẩu bằng nhiều giải pháp có sự phối hợp với hệ thống ngân hàng thương mại, cơ quan thuế và Bộ Công thương, giảm thuế nhập khẩu các mặt hàng chiến lược, tăng thuế tiêu thụ đặc biệt các mặt hàng xa xỉ, xuất khẩu lương thực thực phẩm có kiểm soát.

Trong giai đoạn khó khăn, Chính phủ cần ban hành những sắc lệnh mang tính cấp bách (không tăng giá điện, than, xăng dầu, dịch vụ vận chuyển… cho đến khi tình hình được kiểm soát), chống đầu cơ găm hàng làm giá. Trong điều hành kinh tế vĩ mô, Chính phủ cần lưu ý đến “bộ ba không thể có”: tỷ giá cố định, tự do di chuyển vốn, chính sách tiền tệ độc lập.

Giải pháp dài hạn, là việc làm thường xuyên bao gồm: kiểm soát chi tiêu công một cách hiệu quả, cải cách thủ tục hành chính, chống tham nhũng thường xuyên và tích cực, điều hành chính sách tiền tệ theo hướng hỗ trợ vốn cho tăng trưởng trên cơ sở kiểm soát tín dụng lành mạnh, điều hành tỷ giá linh hoạt theo hướng mở rộng biên độ và theo tín hiệu thị trường, tiến tới hạn chế tối đa tình trạng đô la hóa tại Việt Nam, quản lý ngoại tệ chặt chẽ.

Bên cạnh đó, NHNN cần được trao nhiều quyền lực hơn, sử dụng có hiệu quả nguồn dự trữ ngoại hối quốc gia, tăng cường kiểm soát nhập siêu, tăng đầu tư vào lĩnh vực sản xuất hàng thay thế hàng nhập khẩu: nhà máy lọc dầu, xi măng, phôi thép, phân bón, chất dẻo, thức ăn gia súc, vải, giấy… (đầu tư dài hạn và có chính sách hỗ trợ đặc biệt để đẩy nhanh tiến độ), hỗ trợ xuất khẩu thông qua nhiều giải pháp đồng bộ chứ không phải duy nhất qua chính sách tỷ giá (chất lượng sản phẩm, mẫu mã, hỗ trợ xúc tiến thương mại…) để hướng tới cân bằng cán cân thương mại trong năm năm tới.

Ngoài ra, cũng cần tập trung cải tiến kỹ thuật, tăng năng suất lao động, nâng cao năng lực cạnh tranh của các doanh nghiệp trong nước, đảm bảo an ninh lương thực, khuyến khích và hỗ trợ tích cực cho việc phát triển nông nghiệp – nông thôn.

PGS.TS. TRẦN HOÀNG NGÂN
Đại học Kinh tế TPHCM

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Tin liên quan

Có thể bạn quan tâm

Tin mới