Thứ Hai, 17/06/2024, 11:44
32.8 C
Ho Chi Minh City

Giá trị hợp lý: kinh tế thị trường và phi thị trường

Kinh tế Sài Gòn Online

Kinh tế Sài Gòn Online

Giá trị hợp lý: kinh tế thị trường và phi thị trường

Chương trình giảng dạy kinh tế Fulbright

Bài 56:

Giá trị hợp lý: kinh tế thị trường và phi thị trường

Dù người ta có thể đưa ra nhiều lập luận khác nhau về việc bán phá giá như bán thấp hơn giá thành hay phân biệt giá quốc tế, suy cho cùng, quyết định vẫn là do luật. Theo luật thì một doanh nghiệp phá giá khi bán hàng ra thị trường nước ngoài với giá thấp hơn giá trị hợp lý, thường căn cứ vào giá bán mặt hàng này trên thị trường tiêu dùng trong nước.

Tuy nhiên, vấn đề trở nên phức tạp đối với hàng xuất khẩu của những nền kinh tế đã từng theo cơ chế kế hoạch tập trung. Theo cáo buộc mà những người kiện bán phá giá thường đưa ra, giá ở các nền kinh tế bị coi là “phi thị trường” không phản ánh tác động của cung và cầu, cho nên phải dùng giá ở một nền kinh tế thị trường “tương đương” để quyết định xem có bán phá giá hay không.

Ví dụ, trong vụ điều tra bán phá giá gần đây đối với hai công ty thép của Trung Quốc, Mỹ đã coi Trung Quốc là một nền kinh tế phi thị trường. Do vậy giá trị hợp lý của thép đã được tính căn cứ vào giá các yếu tố sản xuất ở Ấn Độ, nơi có thu nhập bình quân đầu người xấp xỉ với Trung Quốc.

Những người ủng hộ ngoại thương tự do có thể coi việc dùng số liệu của nước thứ ba là phi lý, cách tính này vẫn hợp pháp. Để tránh bị kết tội bán phá giá, các nhà xuất khẩu từ nền kinh tế phi thị trường chỉ có cách duy nhất là phải chứng minh họ có qui trình sản xuất thật sự hiệu quả. Trong vụ kiện trên, các nhà sản xuất Trung Quốc đã cho thấy lượng đầu vào như quặng, than và lao động để sản xuất một tấn thép là thấp nhất so với mọi nơi khác. Do đó, dù tính theo giá đầu vào của Ấn Độ thì giá trị hợp lý được cấu thành vẫn thấp hơn nhiều so với giá xuất khẩu.

Cuối cùng, các nhà sản xuất Trung Quốc đã không bị đánh thuế chống bán phá giá.

English:

Fair value: market and non-market economies

Although one can always make different arguments about dumping such as below-cost pricing or international price discrimination, at the end of the day it is the rule that counts. And the rule says that a firm commits dumping when it sells a good in a foreign market below its fair value, which is normally the price of the product when destined for consumption in the domestic market.

However, things become complicated in cases involving export products of former centrally planned economies. As often alleged by dumping petitioners, prices in the so-called “non-market” economies do not reflect the forces of demand and supply, and therefore prices in a “comparable” market economy should be used for dumping determination.

For example, the U.S. treated China as a non-market economy in its recent antidumping investigation against two Chinese steel companies. As a result, factor-of-production prices in India, whose per capita income is similar to that of China, were chosen to calculate the fair value of steel.

While the use of data from a third-country may seem unreasonable in the eyes of free traders, it is legal. The only resort available to exporters from non-market economies seeking to preempt dumping charges is to prove that their production processes are indeed efficient. In the steel case, the Chinese producers showed that the amounts of inputs such as iron ore, coal and labor used in producing one ton of steel were genuinely low. Hence, even when the higher Indian factor-of-production prices were used, the constructed fair value was significantly lower than the export price.

No antidumping duty was therefore imposed on the Chinese producers.

(Đường dẫn tới các bài trước được đăng trong mục Tin bài khác bên dưới)

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Tin liên quan

Có thể bạn quan tâm

Tin mới