Chủ Nhật, 23/06/2024, 11:26
30 C
Ho Chi Minh City

Chinh phục đỉnh Fansipan

Kinh tế Sài Gòn Online

Kinh tế Sài Gòn Online

Chinh phục đỉnh Fansipan

Nguyễn Văn Mỹ (Lửa Việt & Tavitour)

Từ độ cao 2.800 mét nhìn lên đinh Fansipan vẫn cao vời vợi. Ảnh: Lửa Việt.

(TBKTSG Online) – “Thử thách 2010” là tên gọi chương trình dành cho nhân viên và hướng dẫn viên Công ty Du lịch Lửa Việt mà mục tiêu là chinh phục đỉnh Fansipan cao 3.143m, được tổ chức thành hai đợt vào cuối tháng 9 và đầu tháng 11-2010 như một tiêu chí bắt buộc để đánh giá chất lượng cá nhân. Một số bạn và khách hàng thân thiết của Lửa Việt cũng bày tỏ mong muốn tham gia cuộc chơi đầy thử thách này.

Đoàn có 66 người – trong đó có 3 người nước ngoài – người lớn nhất đã 67 tuổi và ít tuổi nhất là 19 tuổi. Tất cả hẹn nhau ở ga Hà Nội lúc 20g30 để lên tàu đi Lào Cai.

Từ Sapa, nhóm tiền trạm báo tin thời tiết không được tốt và dặn mua thêm áo mưa dự phòng. Trên tàu mọi người đều khó ngủ vì phấn khích và hồi hộp.

9g sáng, đoàn đến trạm Tôn, điểm xuất phát ở độ cao 1.900 mét. Mọi người nai nịt gọn gàng với trang bị đặc biệt là chiếc gậy leo núi; ngoài quần áo và vật dụng cá nhân, chiếc ba lô chỉ có thêm ít thức ăn nhẹ và nước uống. Lều trại, túi ngủ và thực phẩm… đã thuê người gùi lên trước.

Chinh phục đỉnh cao

Từ xa, Fansipan sừng sững, chìm trong mây trắng xóa, kiêu hãnh và thách thức như một sơn nữ quyến rũ, chờ đợi. Đường mòn khúc khuỷu, hết bò lên rồi lại xuống, len lỏi qua những rừng cây bạt ngàn, cứ ngỡ như trong phim thần thoại. Cây nào cũng phủ lớp rêu dày. Hương rừng đặc sánh phảng phất trong gió lạnh. Có mùi rêu, cỏ mục, thảo quả, bùn non, đất ẩm và nhiều loài hoa cộng hưởng. Thi thoảng gặp mấy con trùn đất khổng lồ màu xanh nâu, to cỡ ngón tay và dài chừng 4 tấc, khiến nhiều người hết hồn ngỡ là rắn!

Những gốc cây lớn phủ đầy rêu xanh trông như phim hoạt hình giả tưởng. Ảnh: Lửa Việt.
Nước suối trong và lạnh như dao cắt. Ảnh: Lửa Việt.

Qua suối, nước trong và lạnh, có lúc chúng tôi giật mình, ngạc nhiên khi thấy nòng nọc núi cỡ ngón tay cái trở lên. Có mấy loài ếch và chim rất lạ. Dù đã có gậy, nhiều đoạn khách vẫn phải bò vượt lên phía trước. Mồ hôi ướt đẫm lúc nào không hay. Bắt đầu cởi bớt áo. Lúc đầu còn hò hát, chụp ảnh và ngắm cảnh nhìn cây; về sau mải lo “vượt qua chính mình” nên chủ yếu là chọc ghẹo, cười đùa để lấy sức.

Fansipan là ngọn núi cao nhất của Việt Nam – Lào – Cambodia nên được gọi là “nóc nhà Đông Dương”. Người địa phương gọi là Huasipan nghĩa là “phiến đá khổng lồ chênh vênh”. Nằm trong vườn quốc gia Hoàng Liên Sơn – Vườn di sản Asean, có tổng diện tích 29.845 héc ta, là rừng á nhiệt đới núi cao với hệ động – thực vật phong phú, quý hiếm và đặc hữu.

12g10, nhóm đầu tiên lên đến trạm 2.200 mét dùng bữa trưa gồm cơm vắt với chả lụa và muối mè. Ai cũng ăn ngon lành vì đói. Nhóm cuối tới nơi lúc 13g00 thì nhóm đầu đã lên đường đi tiếp.

Lại lên xuống quanh co giữa các đồi trọc do bị cháy rừng và các rừng trúc lùn. Đường ngày càng khó đi và trơn trượt. Fansipan cao ngạo như một cô gái biết mình đẹp nên đỏng đảnh, lúc gió, lúc mưa bất chợt. Cái ba lô nhỏ gọn, chỉ vài ký lô dần đè nặng lên đôi vai, nhiều người đã phải nhờ anh em khuân vác chuyên nghiệp mang hộ. Có hội chứng tuột quần vì bùn đất nhão nhoẹt bám đầy hai ống chân, lâu lâu cứ phải kéo lên. Thi thoảng lại có ngưới “vồ ếch” lấm lem mặt mũi. Có đoạn đường dốc đứng phải bò “toàn thân”.

Bù lại cảnh trí đẹp đến ngỡ ngàng. Hàng chục loại hoa đỗ quyên khoe sắc kiêu sa. Rồi hoa báo xuân, hoa cúc dại nồng nàn; các loại phong lan, địa lan e ấp, hoa mua ngọt ngào… Có lúc như đi trong mây, giữa rừng trúc xào xạc vi vu, liêu trai và huyền hoặc.

Một điểm dừng chân. Ảnh: Lửa Việt.
Đường mòn chập chùng, ẩn hiện trong sương mù, hết lên rồi lại xuống qua nhiều mỏm núi. Ảnh: Lửa Việt.

Niềm vui chiến thắng

Nhóm đầu đến đỉnh 2.800 mét lúc 17g45; còn nhóm cuối, gần 19g30 mới đến. Họ phải mò mẫm với đèn pin và quyết tâm phải lên tới nơi vì không thể ở lại giữa rừng. Đến nơi, có người để nguyên quần áo ngã phịch xuống vì mệt.

Trời vẫn mưa rả rích. Cả đoàn ăn vội bữa cơm nóng với gà nướng, đậu hủ kho, rau xào và canh luộc. Quá thịnh soạn và cực kỳ ngon vì đói và lạnh. Dù đã mặc thêm áo ấm và chui vào túi ngủ, nằm như cá hộp trong mấy nhà bạt mà vẫn rét run người. Cả đêm mưa tầm tã, gió gầm gào như hù dọa, báo hại nhiều người phải chờ sáng mới dám đi vệ sinh!

Hôm sau, hơn 7 giờ trời mới bớt mưa và hửng sáng. Có 5 khách nữ phải dừng cuộc chơi vì “hết xí quách”. Còn lại 61 người dù đã cạn sức vẫn quyết chí đội mưa lên đỉnh vì “chả lẽ lên tới đây rồi quay lại”. Có ai đó còn tếu táo “Ăn có thể nửa bữa, ngủ có thể nửa giấc nhưng không thể yêu nữa trái tim và đi Fansipan nửa đường… quay lại”.

Mục tiêu là đỉnh Fansipan cao 3.143 mét, nhìn như thấy gần nhưng vẫn cao vời vợi. Ảnh: Lửa Việt.

Chúng tôi tiếp tục lên đường trong mưa. Đường nhão nhẹt, bùn lầy, trơn trợt. Cả cây số đường đá cheo leo nhiều đoạn phải bò. Từ độ cao 2.800 mét trèo lên 2.900 mét lại bò xuống 2.700 mét rồi mới lên lại. Gần 350 mét độ cao mà sao vời vợi nghìn trùng. Phải cắn răng chịu đựng, người này động viên người kia đi bằng niềm tin và khát vọng chinh phục. Nhóm đầu tiên lên đỉnh lúc 10g45, cảm giác hạnh phúc vỡ òa, cả nhóm vừa hét vừa nhảy cẫng lên như con trẻ. Bao nhiêu cực nhọc gian truân phút chốc tan biến.

Gần hai tiếng sau, nhóm cuối cùng chạm đích. Niềm vui tràn ngập, rạng rỡ cười reo, ôm chầm lấy nhau sung sướng. Chúng tôi khui sâm banh mừng “chiến thắng” và tranh thủ chụp những tấm ảnh “để đời” cạnh khối tam giác kim loại có dòng chữ “Fansipan – 3.143m”.

Tác giả (bên trái) cùng một thành viên trong đoàn chụp ảnh lưu niệm bên cột mốc đỉnh Fasipan. Ảnh: Lửa Việt.

Lúc đi háo hức lên đỉnh nên ít có dịp nhìn kỹ đường. Khi về qua nhiều đoạn đường cũ mà hú hồn. Làm sao mình đã đi qua những đoạn đường khó khăn và nguy hiểm như vậy! Khi lên, chủ yếu là leo dốc, bị ép tim cùng với việc giảm áp suất ở độ cao nên đi một đoạn là phải dừng để thở. Lúc xuống đi nhanh hơn nhưng đôi chân luôn phải chịu sức nặng của toàn thân nên dễ bị căng cơ. Trở lại điểm cao 2.800 mét để ăn trưa bằng bánh mì sandwich rồi xuống thẳng 2.200 mét mổ heo ăn mừng chiến thắng. Đêm bớt lạnh và trời bớt mưa nên ngủ ngon hơn.

Sau hai ngày đêm “chiến đấu”, mọi người trở nên gần gũi thân quen, cứ từng cặp đôi “khỏe – yếu” dìu nhau về trạm Tôn. Đôi chân ai cũng như mang chì, có lúc “trên bảo, dưới không nghe”! Mấy người bong gân, cả chục người rộp móng, có người phải cõng từng đoạn. Dẫu vậy vẫn hát hò để xua bớt cái đau, cái mệt. 11g30 nhóm cuối cùng về tới trạm Tôn. Có người cười mà mắt đỏ hoe và “không ngờ mình giỏi như vậy”.

Khát khao chinh phục đã thành công! Ảnh: Lửa Việt.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Tin liên quan

Có thể bạn quan tâm

Tin mới